Mùng 6 Tết: Khai hội Chùa Hương – Tâm linh miền đất Phật
Khi những dư âm náo nhiệt của tiếng trống hội Gò Đống Đa mùng 5 vừa lắng xuống, khi lòng người đã tạm vơi bớt những hối hả của chuỗi ngày Tết bận rộn, thì ngày Mùng 6 tháng Giêng lại mở ra một khoảng không gian hoàn toàn khác biệt. Đó là thời khắc vạn vật dường như tĩnh lại trong màn sương huyền ảo của núi rừng Hương Sơn, khởi đầu cho lễ hội Chùa Hương – hành trình tâm linh dài rộng và mang tính biểu tượng sâu sắc nhất của người Việt mỗi độ xuân về. Trẩy hội Chùa Hương không chỉ đơn thuần là một chuyến du ngoạn vãn cảnh, mà là một cuộc hành hương thuần khiết trở về với sự thanh tịnh, nơi con người tìm thấy sự giao hòa tuyệt đối giữa thiên nhiên kỳ vĩ và đức tin thiện lành, gieo vào lòng người những hạt giống của sự an yên cho cả một năm dài phía trước.

Suối Yến dập dìu – Khúc dạo đầu của miền tiên cảnh
Cuộc hành trình về miền đất Phật bắt đầu từ khoảnh khắc du khách đặt chân xuống những con đò nhỏ tại bến Yến. Suối Yến trong những ngày khai hội hiện ra như một dải lụa mềm mại, xanh trong veo, uốn lượn duyên dáng quanh những dãy núi đá vôi trùng điệp. Trong cái không khí se lạnh đặc trưng của buổi sớm mùng 6, mặt nước Suối Yến thường phủ một lớp sương mờ bảng lảng, bồng bềnh như mây, khiến cảnh vật trở nên lung linh, hư ảo như một bức tranh thủy mặc sống động. Hình ảnh dòng người đi hội với những tà áo dài rực rỡ sắc màu, thấp thoáng ẩn hiện sau làn khói sương, tạo nên một sự tương phản tuyệt đẹp giữa vẻ trẻ trung của con người và sự trầm mặc của thiên nhiên cổ kính.
Ngồi trên con đò nhỏ xuôi theo dòng nước, ta nghe thấy tiếng mái chèo khua nước nhịp nhàng, thong thả hòa quyện với tiếng trò chuyện khe khẽ, trìu mến của khách hành hương. Hai bên bờ, những đóa hoa súng bung nở sắc hồng thắm, nổi bật trên nền lá xanh mướt, như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm không gian sương khói. Khoảng thời gian ngồi đò ấy chính là một “khoảng lặng” vô giá để con người tự soi rọi lại chính mình. Giữa không gian bao la của mây trời non nước, mọi lo toan, tính toán hay những bộn bề mưu sinh thường nhật dường như được dòng nước Suối Yến gột rửa sạch sẽ. Tâm hồn ta bỗng trở nên nhẹ nhõm, thanh thản, sẵn sàng mở lòng để đón nhận những giá trị tâm linh cao đẹp đang chờ đợi phía trước.
Nghi lễ khai hội – Tiếng chuông ngân vang giữa “Bếp của Trời”
Khi con đò cập bến, điểm dừng chân đầu tiên chính là chùa Thiên Trù, còn được gọi với cái tên đầy tôn kính là “Bếp của Trời”. Sáng mùng 6, Thiên Trù trở thành tâm điểm với nghi lễ khai hội chính thức. Trong không gian nghi ngút khói hương thơm nồng, tiếng chuông chùa ngân vang từng nhịp khoan thai, trầm ấm, lan tỏa khắp thung lũng đá vôi, như đánh thức cả rừng núi Hương Sơn dậy sau một giấc ngủ đông dài. Tiếng chuông ấy không chỉ vang vọng trong không gian địa lý, mà còn chạm vào những tầng sâu nhất của tâm thức, nhắc nhở con người về lòng từ bi, sự hỷ xả và khát vọng sống thiện lành.
Nghi lễ khai hội được diễn ra vô cùng trang trọng với các phần dâng hoa, dâng hương và đọc chúc văn cầu nguyện cho quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa. Chứng kiến giây phút ấy, lòng người không khỏi dâng lên một niềm xúc động thành kính. Ở đây, giữa chốn thiền môn u tịch, mọi khoảng cách giữa người với người dường như xóa bỏ; hàng vạn người cùng chung một nén tâm hương, cùng một lời khấn nguyện bình an cho gia đình và thế giới. Chùa Thiên Trù với kiến trúc uy nghiêm, mái ngói cong vút cổ kính, đứng vững chãi giữa lòng núi rừng hùng vĩ như một minh chứng cho sức sống bền bỉ của đức tin. Sự náo nhiệt của dòng người không làm mất đi vẻ tĩnh mịch của cõi Phật, mà trái lại, nó tạo nên một sức sống căng tràn, một niềm hy vọng mãnh liệt vào sự khởi đầu hanh thông của năm mới.
Hành trình leo núi và khám phá “Nam thiên đệ nhất động”
Rời Thiên Trù, khách hành hương bắt đầu cuộc hành trình chinh phục những bậc đá mòn dấu chân thời gian để tiến về động Hương Tích. Đây được xem là phần “khổ hạnh” nhưng cũng đầy thú vị của hội Chùa Hương. Người Việt quan niệm rằng, đường đi có vất vả, lòng người có kiên trì thì lời nguyện cầu mới thực sự chân thành. Những bước chân nhẫn nại bước đi trên lối mòn quanh co, đi qua đền Trình, chùa Giải Oan – nơi tương truyền Phật bà Quan Thế Âm đã từng dừng chân tu tập. Mỗi chặng dừng chân lại là một lần tâm hồn được gột rửa bởi không khí trong lành, tinh khiết của núi rừng và hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ dại.
Càng lên cao, không gian càng trở nên tĩnh mịch và khoáng đạt. Để rồi khi đặt chân vào động Hương Tích – nơi được mệnh danh là hang động đẹp nhất trời Nam – ai nấy đều phải ngỡ ngàng trước vẻ kỳ vĩ của tạo hóa. Trong lòng động sâu hun hút, những nhũ đá từ trần động rủ xuống tạo nên những hình thù kỳ thú, lấp lánh như được dát vàng, dát bạc dưới ánh sáng leo lét của đèn nến. Những khối thạch nhũ mang dáng hình “Đụn Gạo”, “Núi Cô”, “Núi Cậu” không chỉ là tác phẩm của thiên nhiên mà còn là nơi gửi gắm những ước mơ về sự sung túc, sum vầy. Người dân thành tâm đón lấy những giọt nước ngầm thanh khiết nhỏ xuống từ kẽ đá với niềm tin về sự may mắn và bình an. Ánh sáng le lói từ miệng động rọi vào làn khói hương tạo nên một khung cảnh huyền hoặc, nơi mà ranh giới giữa thực tại hối hả và cõi Phật bình yên dường như không còn tồn tại.
Văn hóa trẩy hội: Nét đẹp của sự gắn kết và bao dung
Chùa Hương mùa khai hội không chỉ có cảnh sắc tuyệt mĩ, mà còn lấp lánh nét đẹp của tình người. Hình ảnh những cụ già tay chống gậy tre bền bỉ leo núi với gương mặt phúc hậu, miệng luôn niệm những lời thiện lành, hay những bạn trẻ hăng hái giúp đỡ người lạ qua những đoạn dốc trơn, tất cả tạo nên một bức tranh nhân ái vô cùng ấm áp giữa mùa xuân. Những lời chào hỏi chân thành, những nụ cười rạng rỡ trao nhau giữa dòng người tấp nập trở thành một sợi dây liên kết vô hình, khiến những người xa lạ bỗng trở nên gần gũi như người thân trong cùng một đại gia đình dân tộc.
Trải qua hàng trăm năm, trẩy hội Chùa Hương đã trở thành một nét sinh hoạt văn hóa không thể thiếu, là nơi hội tụ và giao thoa của những tín ngưỡng dân gian lâu đời. Đi hội Chùa Hương mùng 6 cũng là dịp để bạn bè, người thân gắn kết tình cảm qua một chuyến đi xa, cùng nhau thưởng thức bát rau sắng ngọt bùi hay những thức quà mộc mạc của núi rừng. Chính những trải nghiệm giản dị, chân phương ấy đã bồi đắp thêm sự phong phú cho tâm hồn và làm giàu thêm bản sắc văn hóa Việt Nam trong nhịp sống hiện đại.
Sự tĩnh tại của tâm hồn giữa lòng mùa xuân
Khai hội Chùa Hương mùng 6 là nốt nhạc thanh tao, sâu lắng khép lại chuỗi ngày Tết gia đình và mở ra một năm mới với đầy ắp niềm tin. Hành trình “về miền đất Phật” giúp con người tìm lại chính mình, tìm lại sự cân bằng sau những ngày vui chơi náo nhiệt. Đó không chỉ là việc cầu xin tài lộc, mà quan trọng hơn là tìm kiếm một tâm thế bình thản, vững vàng trước những biến động của cuộc đời.
Rời khỏi Hương Sơn khi bóng chiều đã đổ dài trên suối Yến, trong hành lý của mỗi người không chỉ là những món quà đặc sản vùng cao, mà quý giá hơn cả là một tâm hồn thư thái và một trái tim tràn đầy lòng bao dung. Đi hội Chùa Hương để thấy tâm mình sáng hơn, lòng mình rộng mở hơn, để mỗi bước chân vào năm mới đều trở nên vững chãi, thiện lương và tràn đầy ý nghĩa. Tiếng chuông chùa Hương ngày mùng 6 như vẫn còn vang vọng mãi, thôi thúc chúng ta sống một năm thật trọn vẹn và an lạc.

